Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

NGHĨ MÀ KINH!

Hôm qua, Cơ Quan Điều Tra đã chính thức công bố lệnh tạm giam 3 tháng đối với Nhà Văn Nguyễn Quang Lập.



  Không ngạc nhiên vì bọn họ không thể dễ dàng thả Bọ Lập mà không dằn mặt tất cả lề trái.
 Bắt Bọ Lập là một nước cờ quá kém khi ông mang đầy các bệnh tật lại liệt nửa người. 

  Nói gở mồm (xin lỗi Bọ Lập và gia đình), nếu Bọ Lập  có mệnh hệ gì trong khi đang bị tạm giam thì Cơ Quan Điều Tra và Nhà Nước CHXHCN sẽ mất tất cả. Nặng hơn, có thể sẽ là một mồi lửa làm cháy bùng chất cháy đã tích trữ khắp hang cùng ngõ hẻm xã hội Việt Nam hiện nay.

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

CỔ SUÝ LỐI SỐNG LANG CHẠ CỦA PHỤ NỮ?

5 TIÊU CHUẨN CỦA MỘT NGƯỜI ĐƯỢC KÍNH TRỌNG Ở PHƯƠNG TÂY

Gần đây, nổi lên một tác giả họ Phan, tên Tâm, nhưng vì hòa tan với văn hóa phương Tây, mà không hòa nhập, nên cô lấy cái tên của mình là Tâm Phan, và cô cổ súy cho nữ quyền trong hôn nhân và kiếm tìm hạnh phúc cho mình, chỉ vì sau một bữa tiệc với bạn bè, anh chồng và bạn bè lăn kềnh ra ngủ, trong khi cô phải nhìn đống bát đĩa ngổn ngang phải lo thu dẹp. Cô nghĩ rất lung về hạnh phúc, và cô quyết định xách xe đến vũ trường để giải sầu. Tại vũ trường cô nhận chân ra hạnh phúc là gì? Tại sao phải ép mình sống với người đàn ông gia trưởng kia? Và cô quyết định sang ngang. Từ đó, cô đã có nhiều lần lang chạ với đàn ông. Giờ cô đã kiếm được một người đàn ông Tây "lý tưởng" sau vài lần đổ vỡ với anh ta, và nhiều người đàn ông khác. Cuộc đời lang chạ của cô đã trở thành một trường thiên hồi ký nhiều tập ưa thích cho những phụ nữ bất hạnh, và những người trẻ hời hợt về văn hóa sống thế nào để được kính trọng.
 
Bài đọc liên quan:
+ Gốc rễ của suy đồi văn hóa giáo dục
+ Mất nước hay diệt vong
+ Cái đáng sợ của mục tiêu dân vận
+ Giao lưu văn hóa và sự phát triển

Xã hội Việt Nam gần đây văn hóa đang trên đà suy đồi. Một kiểu của cô gái quê lên thị thành bị cái choáng ngợp của thị thành biến thành cô cave rẻ tiền. Văn hóa xấu của các nơi xâm thực vào dân Việt rất rõ nét. Đây là một giai đoạn ắt phải có của bất kỳ quốc gia nào đang chuyển mình từ thuần chủng văn hóa hội nhập với văn hóa toàn cầu.
Vấn đề hòa nhập hay hòa tan văn hóa là vấn đề mà hơn ngàn năm nay, tất cả những nhà văn hóa lớn của toàn cầu luôn đưa ra những cảnh báo cho các quốc gia đang phát triển. 

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

Chỗ Của Một Nhà Văn Không Phải Ở Trong Tù


Bài từ Facebook Huy Đức
Cho đến 16:00 chiều nay, 15-12-2014, khi chị Hồ Thị Hồng yêu cầu, cơ quan An ninh Điều tra vẫn không trình ra được phê chuẩn của Viện kiểm sát về việc tiếp tục giam giữ chồng chị. Theo đúng Luật, nhà văn Nguyễn Quang Lập phải được ra khỏi trại giam từ lúc 9:00 sáng nay, tính từ thời điểm anh bị mất tự do ngay khi đang ở trong nhà mình (anh bị đưa vào tù từ lúc 14:00 ngày 6-12-2014).



Nguyễn Quang Lập đến với thế giới blog rất tình cờ. Tai nạn giao thông vào năm 2001 thực sự là một biến cố lớn lao trong đời anh. Nó biến một người đàn ông ở độ tuổi 40s đầy năng lượng thành một người tàn phế. Anh hôn mê suốt ba tháng và nhiều tháng sau đó gần như chỉ nằm một chỗ.
Bạn Nguyễn Thanh Sơn đưa anh sang Singapore. Sau khi khám, các bác sĩ ở đó nói thật với anh, y học bó tay, chỉ một cách có thể giúp cải thiện là tự anh luyện tập. Những năm sau đó, Nguyễn Quang Lập bắt đầu một hành trình đầy khát vọng: Anh tập đi từng bước, từng bước... Cả khu tập thể Linh Đàm (Hà Nội) không ai nhận ra cái hình hài xiêu vẹo, lê lết từng tấc đó là nhà văn Nguyễn Quang Lập một thời hào hoa. Họ quan sát cách rèn luyện của anh và gọi anh là "Ông Kiên Trì".
Khi đã có thể đi lại được, Nguyễn Quang Lập vẫn phải xa dần những cuộc tụ tập bạn bè. Bởi, từ Linh Đàm ra Phố khá xa, anh chỉ có thể di chuyển bằng taxi trong khi, tiền đâu! Cô độc nhưng Nguyễn Quang Lập rất ghét khách tới thăm. Cái phong bì, ký cam và những gương mặt nghiêm trọng chỉ khẳng định anh là một người bệnh tật. Sau những giờ luyện tập, Nguyễn Quang Lập một mình trở về với từng trang viết.
Từ cuối tháng 3-2005, Yahoo mở dịch vụ blog 360; khi nó có mặt ở Việt Nam, Nguyễn Quang Lập được con cái khuyến khích chơi blog. Khi tôi ghé thăm anh ở khu tập thể Linh Đàm, Nguyễn Quang Lập chỉ căn hộ vắng tanh, lạnh lẽo, nói: "Con đi học, vợ lo buôn bán từ sáng tới tận 10 giờ đêm. Tôi tìm niềm vui qua những âm thanh lao xao của tiếng còm (comments)".

Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

CÙN



Nước Mỹ năm 2014.
Dân chúng tràn ra đường biểu tình, bạo động, đốt phá cướp bóc khắp nơi. Chính phủ Mỹ sụp đổ một cách bất ngờ. Chỉ bởi nguyên cớ rất vớ vẩn.
  Hồi đầu năm, báo chí phát hiện một ông tướng Police địa phương nhào vô khu công viên quốc gia nổi tiếng Yellowstone chiếm lấy vài trăm hecta làm trang trại, xây biệt phủ tráng lệ như vua chúa phong kiến có cả đàn chó béc-giê hung dữ tuần tra bảo vệ không cho đám lính lác địa phương bén mảng.
  Một tháng sau, lại phát hiện Tổng thanh tra chính phủ có bất động sản tăng chóng mặt trong thời gian tại chức.
  Một tháng sau nữa, dư luận càng bất bình khi thấy hình chụp từ vệ tinh con đường mới xây dựng tốn cả ngàn tỷ (Obama, tất nhiên) bị nắn cong thành hình ghi-đông xe đạp để né nhà một đám tướng kiêu binh từ thời chiến tranh Việt Nam.
  Một tháng sau nữa, báo chí mạng lại phanh phui một ông thống đốc bang nhà ở mặt tiền lấn chiếm đất công thành đất tư.
  Một ngày sau đó, một ông thống đốc khác đang tại chức bị quăng lên báo hình chụp khu dinh thự hoành tá tràng với những gốc sưa cổ thụ trị giá hàng triệu (Obama, tất nhiên).
  

  Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy thì một thùng xăng ném vào như để trêu ngươi dư luận: Tổng thống Mỹ yêu cầu chính phủ phải kiếm cho ông một dinh thự tương đương với Toà Bạch Ốc, nơi ông đang ở với tư cách tổng thống của quốc gia quyền lực nhất trên trái đất. Ổng doạ là nếu không kiếm cho ra dinh thự nào tương đương Toà Bạch Ốc cho ổng ở để xứng với tầm vóc của ổng, xứng với công lao lãnh đạo nước Mỹ hai nhiệm kỳ, thì vào năm 2016, sau khi hết nhiệm kỳ, ổng sẽ không dọn ra khỏi Toà Bạch Ốc. Nếu ổng có nhà ở hoặc dinh thự khác thì sẽ để Toà Bạch ốc lại cho con gái ở như là của hồi môn.

ĐIÊN LOẠN


  Phải nói thẳng là điên loạn!
  Cứ mỗi lần có đá bóng là cả xứ Vịt lại thành một bãi chiến trường điên loạn.



  Từ thập niên 1990, mỗi lần có trận đá banh quốc tế nào thắng là đường phố lại tràn ngập bọn điên loạn chạy xe gắn máy náo loạn phố phường như lũ thần kinh. Dù chỉ là một trận thắng đội bóng ao làng Đông Nam Á như Lào và Campuchia.
  Không hiểu nổi bọn này.
 Lấy lý do tự hào. Tự hào mẹ giề? Ngôi vô địch ĐNA mà còn mơ tưởng, trật vuột mãi không với tới thì còn cả thế kỷ nữa mới với tới tầm châu lục và thế giới. Thậm chí có vào thi đấu ở World Cup thì hãy xem gương của Mỹ, của các cường quốc bóng đá châu Phi nhoé. Tự hào cái mẹ giề bóng đá Vịt?
Đá chưa bằng ai mà tệ nạn tùm lum, móc ngoặc bán độ, dàn xếp tỷ số... nói như lời của một cựu tổng biên tập tờ Thể Thao TPHCM là "bóng đá giờ chỉ là bộ mặt của các đại gia".  

Thứ Năm, ngày 04 tháng 12 năm 2014

MẠNG NGƯỜI NÀO PHẢI TRÒ ĐÙA!

Như được diễn nháp trước, vụ bìa sách bôi bác nền tư pháp của Việt Nam "Công Lý là một diễn viên hài" đã được nâng lên đến đỉnh điểm bằng vụ án của Hồ Duy Hải ở Long An. Nếu báo chí và dư luận suốt mấy ngày qua không cấp tập lên tiếng thì ngày mai Hồ Duy Hải đã phải chết không nhắm mắt.






  Chưa có bất kỳ một câu chuyện như bịa như thế này xảy ra tại bất kỳ toà án nào trên thế giới: cả hai cấp sơ thấm và phúc thẩm của Toà Án Nhân Dân Việt Nam đều công nhận 2 hung khí -tang vật quan trọng nhất của một vụ án giết người - được Cơ Quan Điều Tra chạy ra chợ mua để khớp với Kết luận Điều tra. Nguyên tắc tối thượng của các phiên toà là trọng chứng hơn trọng cung thế mà không hiểu các ông bà Thẩm Phán Nhân Dân được học hành tử tế Luật Xã Hội Chủ Nghĩa lại có thể ra phán quyết tử hình một thanh niên khi không có tang vật quan trọng là hung khí gây án.

BÁO TUỔI TRẺ NGÀY CÀNG NHẢM!

GIẬT TÍT HẤP DẪN THẾ NÀY CHO DÂN XỨ VỊT COI:

Khám phá đỉnh Everest bằng khinh khí cầu

03/12/2014 17:04 GMT+7
TTO - Bạn yêu thích mạo hiểm, khám phá “nóc nhà thế giới” nhưng lo ngại việc leo núi hiểm trở. Hành trình khám phá đỉnh Everest bằng khinh khí cầu sẽ giúp bạn thực hiện ước mơ đó.

Cuối cùng chốt lại bằng câu: "Nếu đi một mình với "phi công", bạn sẽ tốn khoảng 4,8 triệu USD/chuyến đi. Nếu có hai hành khách thì chỉ tốn khoảng 5,2 triệu USD cho cả hai người."

 













Không bik lều báo này nghĩ sao mà phang cái bài này. 4-5 triệu Obama thì ngay cả triệu phú Mỹ cũng ko chơi nổi. 

Thứ Ba, ngày 02 tháng 12 năm 2014

TRẺ TRÂU- PHƯỢT VÀ PHÁ 2

​PHƯỢT LÀ MỘT BỆNH DỊCH NGUY HIỂM!

___________

“Câu like”, đúng - sai mặc kệ!?

TT - Những ngày qua, một cuộc tranh luận nổ ra gay gắt giữa những người yêu ảnh phong cảnh với những bạn trẻ thích chụp ảnh “tự sướng” trước thiên nhiên ở Ðà Lạt.
Hình ảnh phản đối hành vi phản cảm được một nhóm bạn trẻ lập ra trên Facebook - Ảnh: Nguyễn Nghĩa
Các bạn trẻ “vô tư” vào vườn cải của nông dân làm dáng -Ảnh: Nguyễn Nghĩa
Những tấm ảnh “tự sướng” phản cảm giữa vườn hoa cải giống ở Ðơn Dương (Lâm Ðồng) được đăng tải nhằm “câu like” (nút bấm “thích”) trên Facebook.

Thứ Bảy, ngày 29 tháng 11 năm 2014

TRẺ TRÂU: PHƯỢT VÀ PHÁ

NP: Đây là lý do mình rất dị ứng với từ  PHƯỢT, PHONG TRÀO PHƯỢT...
"CHẲNG LẤY GÌ NGOÀI NHỮNG TẤM SELFIE, CHẲNG ĐỂ LẠI GÌ NGOÀI SỰ VÔ VĂN HOÁ! " Đó là slogan của bọn trẻ trâu đi PHƯỢT..
_______________
Vài năm trở lại đây, đi phượt đã được rất nhiều bạn trẻ hưởng ứng. Mỗi khi đến mùa hoa cải, tam giác mạch, dã quỳ, đào rừng… những đoàn phượt từ khắp nơi cũng ùn ùn từ miền xuôi đổ lên miền ngược. Nhưng thay vì “chỉ để lại dấu chân” như tuyên ngôn của những phượt thủ chân chính nhiều bạn trẻ lại đang để lại cả rác và sự phá hoại hoa màu cho người dân bản địa.
Một nhóm phượt mặc áo cờ đỏ sao vàng nhưng thản nhiên đi xe máy vào giữa vườn cải để chụp hình.
Vô tư “dẫm nát” lên cảnh quan thiên nhiên
Mới đây, chính những người trong một nhóm đi phượt đã rất “hồn nhiên” chia sẻ trên mạng xã hội FB những hình ảnh cả nhóm mang cả xe máy vào giữa một vườn hoa cải tại Mộc Châu, Sơn La, rồi thoải mái tạo dáng chụp hình. Dễ thấy nhất trong tấm hình là toàn bộ phần hoa cải bị dẫm nát dưới chân của nhóm bạn trẻ vô ý thức này. Khi 3 tấm ảnh được post lên một vài diễn đàn dành cho dân phượt trên FB, ngay lập tức đã nhận được vô số “gạch, đá” từ phía cư dân mạng.
Một bạn trẻ bình luận: "Ở nhà, bố mẹ các bạn trồng rau rồi người ta thả trâu vào phá, các bạn có chịu được không? Hoa cải người ta trồng lấy hạt mà các bạn phi cả xe vào dẫm nát, tôi không hiểu các bạn ý thức đến đâu. Cho dù các bạn trả tiền cho phần bị dẫm nát thì thử tưởng tượng, nếu 5-6 đoàn phượt, đoàn nào cũng vào chụp, cũng ý thức như các bạn thì còn đâu hoa cải làm nền nữa chứ".

Thứ Năm, ngày 27 tháng 11 năm 2014

ĐẤU TỐ THỜI HIỆN ĐẠI

Một không khí rất là sôi sục như nồi nước hầm xương bò nấu món quốc hồn quốc tuý Phở.
Một sự hả hê khoái trá như trên những gương mặt nhễ nhại mồ hôi nhai ngấu nghiến miếng thịt chó rồi tu ừng ực lon bia Saigon-niềm tự hào của Việt Nam.
Một cuộc tổng công kích với bọn lâu la đầu trâu mặt ngựa tay lăm lăm gỗ củi cùng với du kích đi bắt những cô gái điếm rẻ tiền trốn chui lủi trong những căn nhà ọp ẹp sau ngày 30/04/1975 ở những xóm ổ chuột vùng ngoại ô.
Một không khí tràn đầy sắt máu với tiếng gào rống "Giết! Giết!" của đám đông đói khát bị kích động như những kẻ nghiện nặng ma tuý đá hết phương cứu chữa.
....
  Đó là những liên tưởng của tôi mấy ngày qua khi chứng kiến cuộc đấu tố ông Trần Văn Truyền vì cái  tội "có nhà biệt thự to đùng trong khi dân địa phương nghèo đói".
  Tôi không bênh vực cho lòng tham và sự giàu có bất minh của bất kỳ ai, nhất là giới quan chức.
  Nhưng hãy để ngành Tư Pháp làm bổn phận của họ. hãy để Kiểm Sát, Toà án, điều tra và đưa ông Truyền ra toà nếu chứng minh được ông đã tham nhũng, ăn hối lộ để có tiền mà xây nhà to.
   Còn việc ông tham lam "xin" hàng loạt nhà công vụ để làm của riêng thì hãy lên án chính cái thể chế đầy kẽ hở tạo điều kiện cho giới quan chức chiếm đoạt tài sản quốc gia. Chính sự độc tài độc đảng đã tạo điều kiện cho bọn kiêu binh làm điều xằng bậy. Các nhà báo đang to mồm lên án ông Truyền có dám đi đến tận cùng sự thật này không?
  Tởm lợm hơn nữa là bọn bồi bút moi móc, truy bức đến con cái, người thân của "người ngã ngựa", tự cho mình cái quyền diệt cỏ tận gốc.
  Nhớ không lầm, đâu khoảng giữa thập niên 1990, trong một bài phỏng vấn đăng trên báo Xuân của Tuổi Trẻ, "Sát thủ văn hoá" Tố Hữu, sau 10 năm ngã ngựa và thất sủng, đã ngậm ngùi thố lộ rằng đến lúc ấy ông ta mới thấm và yêu mấy câu thơ của Vũ Hoàng Chương: " Gió lùa căn gác xép - Đời tàn trong ngõ hẹp".

Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

"CÓC NGỒI ĐÁY GIẾNG" hay " CÓC TO BẰNG BÒ" ?????????????


Dư luận mạng mấy hôm rồi ầm ĩ trước lá thư viết bằng giọng rất xấc láo của một cô nàng trẻ ranh đòi dạy Bộ trưởng GD cách viết sách giáo khoa tiếng Anh bằng cách so sánh giữa sách GK tiếng Anh VN và Nepal.
Một người tiếng Anh còn chưa sạch nước cản cứ thấy chữ God là phang ra tiếng Việt "Chúa" y chang cách dịch robot của Google Translation. Lần đầu tiên ra nước ngoài và tiếp xúc với văn hoá Nam Á nên có biết đâu từ God bằng tiếng Anh của người Nam Á không phải là từ "Chúa" của Thiên Chúa giáo mà để chỉ các vị thần linh trong đa thần giáo Hindu. Người như vậy mà đòi dạy cả Bộ trưởng GD cách viết sách giáo khoa tiếng Anh thì quá bùn cừi. 

hình ko liên quan từ collection "Góc ảnh độc" của Baron Trịnh

Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Tuyên bố bảo vệ di sản thiên nhiên Sơn Đoòng

Hội nhà báo độc lập Việt Nam/VNTB
Những người viết báo độc lập ở Việt Nam bức thiết lên tiếng cảnh báo về ý định và hành động xây dựng cáp treo, gây xâm hại nguy hiểm đối với di sản thiên nhiên Sơn Đoòng.
1. Sơn Đoòng là hang động nằm trong quần thể hang động Phong Nha – Kẻ Bàng. Di sản này có tọa độ 17°27’25.88”Bắc, 106°17’15.36”Đông, nằm tại xã Sơn Trạch huyện Bố Trạch tỉnh Quảng Bình. Sơn Đoòng được ông Hồ Khanh người địa phương tìm thấy năm 1991 và được Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh công bố rộng rãi vào năm 2009.

 Sơn Đoòng là hang động tự nhiên lớn nhất thế giới, hình thành từ 2-5 triệu nămtrước. Hang có chiều rộng 150 mét, cao 200 mét, dài ít nhất 5km, có dòng sông ngầm dài 2,5km, cột nhũ đá cao 70m, có nguồn sinh thái đặc biệt so với bên ngoài (số liệu được công bố bởi Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh).
2. Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Bình là tác nhân chính gây ra sự xâm hại đối với di sản thiên nhiên Sơn Đoòng. Là cơ quan chịu trách nhiệm quản lý nhà nước, vào tháng 11/2014, chính quyền tỉnh này đã đồng ý cho Tập đoàn Sun Group khảo sát để nghiên cứu xây dựng cáp treo ở Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng.

Ở VIỆT NAM "CÔNG LÝ" LÀ TÊN MỘT DIỄN VIÊN HÀI ....

Đó là câu hài hước lan truyền lâu nay trong dân gian.
 Như để hiện thực hoá túi khôn của dân chúng, một nhà xuất bản đã in ra thành sách luật hẳn hòi.
 Cuốn sách Bộ luật dân sự và văn bản hướng dẫn thi hành 2014, in 1.000 cuốn, được xuất bản năm 2014.
Bìa sách Bộ luật dân sự và văn bản hướng dẫn thi hành 2014 có gương mặt của diễn viên hài Công Lý .




 Ðiều đáng chú ý là trên bìa sách có in hình một người đứng trên quả cầu lửa, hai tay cầm hai cán cân. “Người mẫu” này không phải là thần Công lý mà là người thật, “bằng da bằng thịt”, trên người chỉ mặc một chiếc quần nhỏ.

Thứ Tư, ngày 12 tháng 11 năm 2014

BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG


Mới mấy tuần trước mình share một link về anh Trần Quốc Hải được bảo tàng Mỹ mua chiếc trực thăng do anh chế tạo thủ công. Nay có tin rất vui là anh vừa được Hoàng gia Cambodia tặng Huân chương Đại tướng quân, được đối xử và phục vụ theo tiêu chuẩn cấp tướng ở Cambodia. Rồi đọc bài phỏng vấn anh của RFA mới thấy cái tâm và tầm của anh Hải còn lớn lao hơn nữa khi anh muốn đóng góp công sức vào chương trình từ thiện của Bill Gates. Tự hào ghê! Tâm đắc nhất câu "Khoa học không biên giới !" của anh Hải.
Ngược lại mình thấy vô cùng bực dọc với cách gọi xách mé "Hai Lúa", "nông dân" của báo chí lề phải mỗi khi nào đề cập đến anh Hải hay bất kỳ nhà phát minh - sáng chế nào không qua trường lớp. Xin gửi đến bọn PV đầu đất câu này của anh Hải
"Kampuchia khác với Việt Nam; tức anh làm được một công trình khoa học thì được chính phủ, Nhà nước hoan nghênh và công nhận là nhà khoa học. Ví dụ khi tôi nâng cấp, cải tiến xe bọc thép xong họ công nhận tôi là nhà khoa học quân sự. Ở Việt Nam các nhà khoa học không làm được công trình nào cả, còn người làm thì bị gán cho tên ‘Hai Lúa’ như tôi." TQH
______________________________
Mình đọc bài sau mà muốn khóc vì tức và cảm thấy nhục nhã cho Việt Nam. Các bác hô hào trọng dụng nhân tài xin mời đọc bài phỏng vấn anh Hải của Gia Minh - Đài Á Châu Tự Do sau đây:
BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG 2
Mới mấy tuần trước mình share một link về anh Trần Quốc Hải được bảo tàng Mỹ mua chiếc trực thăng do anh chế tạo thủ công. Nay có tin rất vui là anh vừa được Hoàng gia Cambodia tặng Huân chương Đại tướng quân, được đối xử và phục vụ theo tiêu chuẩn cấp tướng ở Cambodia. Rồi đọc bài phỏng vấn anh của RFA mới thấy cái tâm và tầm của anh Hải còn lớn lao hơn nữa khi anh muốn đóng góp công sức vào chương trình từ thiện của Bill Gates. Tự hào ghê! Tâm đắc nhất câu "Khoa học không biên giới !" của anh Hải. 
   Ngược lại mình thấy vô cùng bực dọc với cách gọi xách mé "Hai Lúa", "nông dân" của báo chí lề phải bất kỳ khi nào đề cập đến anh Hải hay bất kỳ nhà phát minh - sáng chế nào không qua trường lớp. Xin gửi đến bọn PV đầu đất câu này của anh Hải
  "Kampuchia khác với Việt Nam; tức anh làm được một công trình khoa học thì được chính phủ, Nhà nước hoan nghênh và công nhận là nhà khoa học. Ví dụ khi tôi nâng cấp, cải tiến xe bọc thép xong họ công nhận tôi là nhà khoa học quân sự. Ở Việt Nam các nhà khoa học không làm được công trình nào cả, còn người làm thì bị gán cho tên ‘Hai Lúa’ như tôi." TQH
______________________________
Mình đọc bài sau mà muốn khóc vì tức và cảm thấy nhục nhã cho Việt Nam. Các bác hô hào trọng dụng nhân tài xin mời đọc bài phỏng vấn anh Hải của Gia Minh - Đài Á Châu Tự Do sau đây:

Đừng để chất xám của người Việt đi phục vụ nước ngoài
Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-11-11
Chế tạo máy, đưa ra qui trình trồng mỳ (sắn), rồi tham gia sửa chữa xe bọc thép đến chế tạo xe bọc thép mới với những tính năng đặc biệt phù hợp với khu vực Đông Nam Á, hai cha con ông Trần Quốc Hải- Trần Quốc Thanh được Vương Quốc Kampuchia trao tặng huân chương Đại tướng quân.

Sự kiện này được truyền thông Việt Nam loan tin khá nhiều và cư dân mạng xôn xao bình luận về việc nguồn chất xám không được trọng dụng để phục vụ đất nước; trong khi đó nước ngoài lại biết trân trọng những đóng góp khoa học như thế.

Trong chương trình Khoa học- Môi trường hôm nay, Gia Minh nói chuyện với ông Trần Quốc Hải. Từ xưởng của gia đình ở ấp 2, xã Suối Dây, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh, ‘nhà khoa học chân đất’ Trần Quốc Hải mở đầu câu chuyện với thời điểm nhận được huân chương Đại tướng quân của Kampuchia:

Ông Trần Quốc Hải: Vào ngày 13 tháng 10 năm 2014.

Gia Minh: Được danh hiệu đó do giúp cho Kampuchia những gì?

Ông Trần Quốc Hải: Thứ nhất tôi cơ giới hóa cây mỳ cho Kampuchia, thứ nhì tôi nâng cấp, sửa chữa xe bọc thép cho quân đội Kampuchia và sau cùng là chế tạo một chiếc xe bọc thép với tính năng mới, đặc thù riêng, tác chiến ở vùng Đông Nam Á cho quân đội Kampuchia.

Gia Minh: Có ba đóng góp cho họ như vậy; nhưng trước hết việc cơ giới hóa canh tác cây mỳ rất cần cho nông dân, ông có thể nói rõ hơn về điều này?

Ông Trần Quốc Hải: Từ hồi nào giờ, cây mỳ tại vùng Đông Dương này đều canh tác bằng tay; như thế hiệu suất thấp. Tôi chế tạo ra máy trồng mỳ, chăm sóc cỏ, bón phân bằng máy thích hợp với vùng Đông Nam á. Ở Kampuchia người ta cần trồng mỳ vì bây giờ nhu cầu rất lớn, họ đọc qua mạng và thấy nên cử một ông trung tướng ( tên Soy Narit) xuống tiếp xúc mua bán với tôi và tôi chuyển giao công nghệ cho họ. Họ ứng dụng tại tỉnh Kompong Speu thuộc Lữ đoàn 70.

Gia Minh: Công nghệ này có được ứng dụng tại khu vực Tây Ninh ra sao không?

Ông Trần Quốc Hải: Có ứng dụng trồng đại trà trên 64 héc ta, kết quả thu được rất lớn, tức trên một héc ta thu được hơn 80 tấn. Cách nhà tôi khoảng 10 cây số, diện tích đất lâm nghiệp đó do anh Bình quản lý, tôi cung cấp máy cho anh ta, sau đó tôi và anh Bình tìm ra một qui trình mới canh tác khác xa so với truyền thống, tập tục của ông bà mình. Tức trồng bằng máy, thu hoạch bằng máy, bón phân, chăm sóc bằng máy, bỏ qua giai đoạn phun thuốc sát trùng, máy móc thay thế. Máy móc rất dễ sử dụng, trình độ của người nông dân tiếp xúc rất dễ dàng. Hiện nay anh Bình đang thu hoạch và bình quân trên 80 tấn một héc ta.

Gia Minh: Công nghệ này có được sở và bộ nông nghiệp công nhận không và có được áp dụng cho nơi nào khác không?

Ông Trần Quốc Hải: các bộ, ban ngành công nghệ đã công nhận một phần rồi. Ví dụ như máy trồng mỳ đã được sở khoa học- công nghệ công nhận. Và qui trình trồng mỳ thì họ nói cứ quay video clip lại, sở khoa học- công nghệ sẽ cử người xuống để đăng lý sở hữu trí tuệ.

Gia Minh: Đã lâu rồi và mang sang ứng dụng bên Kampuchia mà chưa đăng ký?

Ông Trần Quốc Hải: Quan niệm của tôi muốn làm ra máy móc để sản xuất nhiều lương thực cho con người, tôi không muốn dành riêng cho tôi. Tôi đọc trên mạng thấy rằng cây mỳ hiện là cây chủ lực ở quê hương tôi nhưng cũng rất cần để cứu đói thế giới trong chương trình của Bill Gates. Tôi là người đam mê khoa học, tôi cũng muốn đóng góp một phần vào chương trình này nên tôi đặc biệt nghiên cứu về cây mỳ và những máy móc liên quan để sau khi thành công tôi sẽ tặng máy móc và qui trình của công nghệ này cho chương trình của Bill Gates nhằm cứu đói người Phi Châu. Trước đây từng có ông Võ Tòng Xuân đại diện cho chương trình của Bill Gates ở Nigeria có tiếp xúc với tôi nhưng do lúc đó qui trình chưa hoàn chỉnh thành ra tôi chưa hợp tác được. Bây giờ qui trình đó đã thành công rồi, tôi muốn đóng góp cho chương trình của Bill Gatges, tôi muốn san xẻ- trong khi mình no mà người ta đói thì mình là con người với con người phải có sự chia sẻ.

Gia Minh: Từ lĩnh vực máy móc nông nghiệp, sao ông lại chuyển sang lĩnh vực sửa chữa xe bọc thép cho Kampuchia và làm ra xe bọc thép mới như thế?

Ông Trần Quốc Hải: Sau khi tôi chuyển giao công nghệ trồng mỳ cho Kampuchia, tôi ở Lữ đoàn 70 tại đó có những xe bọc thép do Liên Xô chế tạo và hay bị hỏng hóc vì Liên xô chế tạo không phù hợp điều kiện nhiệt đới. Liên Xô, Ukraina và Việt Nam tham gia sửa chữa những xe đó. Họ ( Kampuchia) rất phàn nàn; chuyện Liên xô và Ukraina thì tôi không quan tâm, nhưng khi họ phàn nàn vấn đề chuyên gia Việt Nam sửa chữa xong, quay lưng đi thì xe lại hư. Tôi là người Việt Nam nên tôi tự ái, hơn nữa tôi biết cơ khí nên tôi sửa một số xe cho họ. Sau đó tôi nghiên cứu và thấy xe Liên xô chế tạo không phù hợp với chiến trường, thời tiết Đông Dương. Tốt hơn hết nên cải tiến động cơ diesel và chế tạo lại cho phù hợp với vùng nhiệt đới. Họ nhất trí, đầu tiên tôi sửa chữa, nâng cấp. Sau khi nâng cấp được 11 chiếc thì những nhà khoa học và các tướng lãnh Kampuchia nói rằng chiếc xe BTR60 với những chiếc ( không nghe rõ) không phù hợp với chiến trường Đông Dương dẫn đến hay hỏng hóc; nên tìm giải pháp mới chế tạo cho phù hợp. Sau đó mới cho ra đời chiếc xe đầu tiên của Kampuchia.

Gia Minh: Người ta hổ trợ những gì về nguyên, vật liệu và phương pháp, nhà máy sản xuất ra sao?

Ông Trần Quốc Hải: Họ xin ý kiến của ông Pol Saroun tổng tư lệnh quân đội và thủ tướng Hun Sen. Lữ đoàn 70 được sự giúp đỡ vô hạn định. Công cụ máy móc thì tối thiểu nhưng chúng tôi phải làm việc tối đa. Nghĩa là lấy trí thông minh, sức lực con người để khắc phục vấn đề máy móc, nhà máy.

Gia Minh: Xe chế tạo ra rồi và bản quyền thuộc về ai?

Ông Trần Quốc Hải: Đã qua thử nghiệm một cách chặt chẽ, quân đội Kampuchia đã nghiệm thu. Lữ đoàn 70 và bản thân tôi được đích thân thủ tướng Hun Sen khen thưởng. Bản quyền tất nhiên thuộc Kampuchia, bởi vì tất cả vật chất, tiền bạn, con người phía Kampuchia bỏ ra, tôi chỉ đóng góp một phần thôi.

Gia Minh: Và công trình đó phải mất bao lâu mới ra sản phẩm?

Ông Trần Quốc Hải: Chiếc xe mới chúng tôi vừa nghiên cứu, vừa chế tạo trong bốn tháng.

Gia Minh: Mới trong năm nay thôi. Và trước đây cũng được biết ông có kế hoạch chế tạo máy bay, kế hoạch đó đến nay ra sao rồi?

Ông Trần Quốc Hải: Kế hoạch chế máy bay do luật pháp Việt Nam ràng buộc quá nên tôi không thể thực hiện được. Sau đó Viện Bảo tàng O’Mally ở New York đề nghị mua lại để triển lãm nên tôi đã bán cho viện bảo tàng đó rồi.

Gia Minh: Ông có thể tiết lộ họ mua với giá bao nhiêu?

Ông Trần Quốc Hải: Tôi có thể nói rõ ràng họ mua với giá ưu đãi. Đó chính là động lực thúc đẩy cho tôi làm khoa học và tôi có một số vốn kha khá để tiếp tục công trỉnh của tôi. Tôi rất cám ơn Viện bảo tàng O’Mally.

Gia Minh: Ông nói muốn tiếp tục công trình là công trình nào?

Ông Trần Quốc Hải: Công trình máy bay trực thăng. Các quan chức Kampuchia họ có đề nghị tôi tới đây chế tạo mới ở Kampuchia. Họ sẽ lo thủ tục, giấy tờ đồng thời họ lo một phần về vật chất cho tôi. Tới đây tôi sẽ chế trực thăng trên tiêu chí mới chứ không chế theo kiểu cũ nữa. Vì sau này, cách đây 10 năm tôi có một số ý tưởng mới. Ví dụ sau này tôi chế chiếc trực thăng với tiêu chí chiếc ô tô, giá cả phù hợp và khi bay nếu động cơ có sự cố rơi thì không chết phi hành đoàn.

Gia Minh: Nhưng vì sao không thực hiện ở Việt Nam mà sang thực hiện ở Kampuchia?

Ông Trần Quốc Hải: Ở Việt Nam rào cản về hành chính rất lớn, hơn nữa cũng không quan tâm đến khoa học- kỹ thuật. Kampuchia khác với Việt Nam; tức anh làm được một công trình khoa học thì được chính phủ, Nhà nước hoan nghênh và công nhận là nhà khoa học. Ví dụ khi tôi nâng cấp, cải tiến xe bọc thép xong họ công nhận tôi là nhà khoa học quân sự. Ở Việt Nam các nhà khoa học không làm được công trình nào cả, còn người làm thì bị gán cho tên ‘Hai Lúa’ như tôi. Quan điểm khác nhau nên mình thấy chỗ nào phù hợp mình đến. Khoa học không có biên giới, chỗ nào chính sách phù hợp với mình, điều kiện tốt với mình thì mình đến đó chế tạo.Biết đâu 5,7, 10 năm nữa tôi thành công và Việt Nam cần thì tôi bán về Việt Nam. Làm khoa học rất hay: ‘tổ quốc không biên giới’.

Gia Minh: Ở Việt Nam ngoài ông ra cũng có một số người chế tạo trực thăng, tàu ngầm ở Hà Nội, Sài Gòn; ông có quen biết và liên lạc với họ để cùng chia xẻ không?

Ông Trần Quốc Hải: Rõ ràng họ đi vào con đường mà tôi bị vấp phải trước đây, tôi là một bài học, một kinh nghiệm cho họ. Tôi may mắn hơn họ vì được Vương quốc Kampuchia trọng dụng. Tới bây giờ tôi cũng chưa có điều kiện để liên lạc, vì mỗi ngành nghề mỗi khác nhau, quan điểm cũng khác nhau nên chưa tìm được tiếng nói chung.

Gia Minh: Xin ông chia xẻ trước đây ông có học về cơ khí… ở trường học, đơn vị nào?

Ông Trần Quốc Hải: Tôi xin nói con người làm gì khác thiên hạ cũng là định mệnh, số mệnh do Ông Trời khiến. Có một số cái có thể học được, có một số cái không thể học được. Tôi chế trên nguyên lý của người khác, nhưng về bản chất hoàn toàn khác: học cũng là học cái đã rồi, đọc cũng là đọc cái đã qua, chỉ có lao động mới tìm ra cái mới. Đó là nguyên lý của tôi. Tôi có đến trường đại học để học chế xe bọc thép phù hợp với chiến trường Đông Dương , chế qui trình trồng mỳ để thay đổi tập quán của ông cha từ lâu đời, làm ra nhiều lương thực, giải phóng cho con người thì không đại học nào dạy được. Nếu các đại học dạy được như thế thì dân Phi châu không đói, dân châu Á không đói.

Gia Minh: Con của ông có học hành qua trường lớp thế nào không?

Ông Trần Quốc Hải: Con tôi học hết lớp 12 và sau sự kiện ‘máy bay’ đó thì cháu qua Mỹ với tôi. Chính phủ Mỹ và các tổ chức nhân đạo ở đó sẵn sàng nuôi nấng cho cháu đi học, nhưng cháu thấy giáo dục theo kiểu ‘từ chương’ không phù hợp với cháu nên sau đó 3 tháng cháu đi về Việt Nam. Cháu cũng học những thực tiễn như tôi và bây giờ cũng có tay nghề nhất định. Vương quốc Kampuchia cũng công nhận cháu ở trình độ kỹ sư. Cháu cũng có đóng góp cho Kampuchia và Việt Nam nhiều.

Gia Minh: Những đóng góp của cháu là gì?

Ông Trần Quốc Hải: Ví dụ cháu kết hợp với tôi trong qui trình canh tác cây mỳ, giải phóng sức lao động, tăng năng suất, bảo vệ môi trường. Rồi máy phun thuốc cao su. Ở Kampuchia cháu cùng tôi trao đổi, truyền đạt lại qui trình trồng mỳ và cũng cùng tôi nâng cấp, chế tạo xe bọc thép, chế tạo xe bọc thép mới.
Đừng để chất xám của người Việt đi phục vụ nước ngoài
Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-11-11
Chế tạo máy, đưa ra qui trình trồng mỳ (sắn), rồi tham gia sửa chữa xe bọc thép đến chế tạo xe bọc thép mới với những tính năng đặc biệt phù hợp với khu vực Đông Nam Á, hai cha con ông Trần Quốc Hải- Trần Quốc Thanh được Vương Quốc Kampuchia trao tặng huân chương Đại tướng quân.
Sự kiện này được truyền thông Việt Nam loan tin khá nhiều và cư dân mạng xôn xao bình luận về việc nguồn chất xám không được trọng dụng để phục vụ đất nước; trong khi đó nước ngoài lại biết trân trọng những đóng góp khoa học như thế.

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 11 năm 2014

PHÁT-XÍT NGA: PHÂN PHỐI TINH TRÙNG CỦA BỐ GIÀ PU-TIN

Bè lũ cầm quyền độc tài, quân phiệt đang cai trị nước Nga ngày càng điên cuồng.
Mới đây, họ lại nảy ra cái "sáng kiến" quái gở đã từng được bè lũ phát-xít Đức áp dụng để tạo ra một giống nòi thuần chủng Aryan thượng đẳng. Tuy nhiên, do "Bố Già" Pu - Tin cũng luống tuổi không thể thực hiện việc "thụ giống" tự nhiên được nên họ sẽ phân phối tinh trùng của gã KGB này đến phụ nữ qua đường bưu điện. Tức cười mún chít khi tưởng tượng gã Bố Già Pu-Tin hàng ngày phải có nghĩa v "thẩm du" cho đủ 1 lít tinh trùng để phân phối cho chị em phnữ khắp nước Nga ... Hài VL...
________________________

Quan chức Nga đề xuất nhân bản thế hệ ưu tú từ “tinh binh” của Putin

(LĐO) Thảo Nguyên

Một nhà lập pháp người Nga đề xuất đưa các “tinh binh” của Tổng thống Putin cho hàng loạt phụ nữ nước này để tạo ra một thế hệ mới những”nhà quân sự và chính trị gia ưu tú”. 

Đề nghị “lạ lùng” trên được bà Yelena Borisovna Mizoulina, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc hội về các vấn đề phụ nữ, gia đình và trẻ em của Nga đưa ra tại hội nghị bàn tròn về sinh sản ở Nga. Bà Mizoulina chia sẻ với các đồng nghiệp của mình rằng, việc cấy tinh trùng của Tổng thống cho các bà mẹ Nga sẽ góp phần nâng cao lòng yêu nước của người Nga.

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 11 năm 2014

SƯ SÁT TÂM "THÍCH HÀNH QUYẾT"

Tán gẫu đêm ma quỷ


Đêm Halloween, ngồi nói chuyện sư sãi đời nay, nghe mà phát khiếp không kém gì kể chuyện ma. Văn minh nhân loại dần tàn, không ít loại sư cũng như ma, cứ trộn lẫn trong đời thường chúng sinh.
Mới đây, một anh bạn hay vào internet, gửi cho xem câu chuyện đang xôn xao khắp nơi, về một vị sư kêu gọi xây dựng quân đội vững mạnh như Triều Tiên. Bài phát biểu được ghi lại ở Quốc Hội Việt Nam, tháng 10/2014. Phóng viên chụp hình ghi lại khoảnh khắc ông sư mở to miệng, mắt trừng lên quả quyết. Chiến tranh và kẻ thù chính trị có thể nhìn thấy rõ từ miệng và mũi của ông. Sư hừng hực sát tâm.

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 11 năm 2014

HÓA TRANG HALLOWEEN ĐẠT NHẤT VIỆT NAM NĂM NAY

Với kỷ lục số người "tự tử" tại các trụ sở công an, số nạn nhân đang tham gia giao thông bị công an đánh chết, đánh mù mắt, số nạn nhân bị công an tra tấn đến chết, số nạn nhân bị bức cung, dùng nhục hình... thì qủa thật CAND còn hơn cả ma quỷ vì ma quỷ chỉ được sổng chuồng có một đêm Halloween.
 
Hình từ Internet

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 10 năm 2014

HÃY CHUNG TAY BẢO VỆ DI SẢN PHONG NHA-KẺ BÀNG

 Xin giới thiệu bài viết thấu đáo nhất cho đến nay về chủ đề phản đối dự án cáp treo Sơn Đoòng của tên Mafia Lê Viết Lam chủ tập đoàn Sun Group-kẻ đã bức tử Bà Nà và quàng thòng lọng vào đỉnh núi Fansipan cao nhất của Tổ Quốc. 

_____________________________________________________________________

Bài từ Blog "Triết học đường phố" : http://www.triethocduongpho.com/2014/10/29/5-ly-do-cap-treo-vao-son-doong-la-tham-hoa/

5 lý do cáp treo vào Sơn Đoòng là thảm họa!

5 lý do cáp treo vào Sơn Đoòng là thảm họa!
Featured Image: Carsten Peter

1. Bài toán kinh tế

2014 năm thử nghiệm tour du lịch mạo hiểm vào Sơn Đoòng, 223 khách đi, mỗi khách đóng khoảng $3000. 2015, số giấy phép sẽ được cấp ra là 450 – 500 giấy. Và với tốc độ đăng ký hiện nay thì vấn đề bán hết số giấy phép đó là dễ như trở bàn tay. Tỉnh nhẩm nhanh thôi cũng thấy doanh thu từ cách khai thác Sơn Đoòng hiện nay dễ dàng lên đến 30 tỷ mỗi năm, mà ảnh hưởng đến môi trường là rất ít, hầu như không có (chuyên gia của Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh luôn đi chung với khách ngoài công tác hướng dẫn khoa học, còn để đảm bảo không một cái gói kẹo rơi lại trong hang). Thêm vào đó, với cách hoạt động hiện nay của Oxalis, toàn bộ lực lượng phục vụ đoàn là người bản địa. Chưa kể bản thân Oxalis là một tổ chức thực hiện trách nhiệm xã hội rất tốt. Mùa hè vừa rồi, họ vừa hoàn thành việc xây dựng trường Tiểu học số 2 Tân Hóa cho bà con nơi đây.
Còn Sun Group đầu tư 4500 tỷ. Để thu hồi vốn sau 4-5 năm, thì nôm na mỗi năm phải doanh thu 1000 tỷ. Hiện tại, công ty chưa công bố giá vé. Nhưng giá vé cáp treo và tham quan 1 ngày ở Bà Nà là 500.000VND. Tạm tính giá vé Sơn Đoòng gấp 4 lần số đó là 2 triệu đồng một vé (một cái giá phải nói là trên trời, chỉ để được bó gối trong 1 cái hộp). Để thu 1000 tỷ, công ty phải bán khoảng 500.000 vé một năm. Hãy tưởng tượng tác động của môi trường từ chưa đến 500 người một năm lên 500 ngàn người một năm. Chỉ riêng lượng ánh đèn flash thôi cũng đủ giết chết những sinh vật dưới lòng đất quen sống với môi trường tối đen như mực và yên lặng như tờ của Sơn Đoòng rồi.