Thứ Hai, ngày 27 tháng 4 năm 2015

Về ngày 30/4: Chỗ đứng của Đảng CS phải là vành móng ngựa

VOA
Bùi Tín
27-04-2015
H1Chiến cuộc hơn 30 năm trên đất nước Việt Nam đã được nhận định, tranh luận, mổ xẻ trong một thời gian dài, đến nay những ý kiến trái ngược nhau vẫn còn tồn tại dai dẳng.
Một bên cho đó là “sự nghiệp chống ngoại xâm vẻ vang của dân tộc VN”, một dân tộc anh hùng đã đánh bại phát xít Nhật, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ thuộc ba lục địa Á, Âu, Mỹ, đánh bại hoàn toàn «ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn, tay sai đế quốc Mỹ», thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên «xã hội chủ nghĩa cho cả nước». Công đầu thuộc về «Đảng CSVN quang vinh». Do đó ngày 30/4/1975 là ngày «lịch sử oai hùng» của dân tộc. Năm nay kỷ niệm 40 năm ngày «chiến thắng vẻ vang» đó, Bộ Chính trị đảng CS quyết định tổ chức kỷ niệm long trọng trong cả nước, đặc biệt là ở các thành phố lớn: Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hải Phòng, Cần Thơ…có mit-tinh, duyệt binh, bắn pháo hoa, mở hội liên hoan quần chúng.
Ngược lại, một bộ phận không ít người Việt coi đây là ngày «quốc hận».
Suốt 40 năm nay, tôi đã suy nghĩ, tìm hiểu, đắn đo, đọc không biết bao nhiêu tài liệu, tranh luận với hàng trăm bạn bè trong và ngoài nước, với gần một trăm nhà báo nước ngoài – Pháp, Mỹ, Anh, Đức, Nhật Bản,Trung Quốc – để rồi cố gắng độc lập suy nghĩ bằng đầu óc tỉnh táo của chính mình, không theo đuôi số đông, không dựa dẫm, lập dị, chỉ lấy sự thật và lẽ phải làm mục tiêu.
Từ đó tôi hoàn toàn tự tin để kết luận trong dịp này là trong 70 năm qua Đảng CSVN đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác:
– đã chọn sai lầm học thuyết chính trị Mác – Lênin và chế độ toàn trị độc đảng cực kỳ tệ hại,
– đã phạm tôị ác chồng chất trong việc chủ trương bạo lực vũ trang, chủ động gây nên cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn với hàng mấy triệu sinh mạng nhân dân, chủ yếu là thanh niên ưu tú thuộc cả 2 bên chiến tuyến,
– đã tàn phá vô kể sức lao động và của cải xã hội trong thời gian dài, trong các cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, cải tạo công thương nghiệp trong cả nước, đã vi phạm những hiệp định đã long trọng ký kết tại các Hội nghị Geneve năm 1954 và Hội nghị Paris năm 1973, đặc biệt là các điều khoản về «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam», «không đe dọa dùng vũ lực và không dùng vũ lực», «thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc», «không trả thù những người đã hợp tác với đối phương».
 – đã đày đọa, trả thù hàng chục vạn viên chức và sỹ quan VN Cộng hòa trong hệ thống nhà tù mang nhãn hiệu «các lớp học cải tạo» để đánh lừa dư luận thế giới...

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

MUÔN NĂM TRƯỜNG TRỊ

Black Saturday : 11h30 trưa ngày 25/04/2015 là Ngày Thứ Bảy Đen Tối của Nepal khi một trận động đất kinh hoàng đến 7,9 độ Richter xảy ra với tâm chấn chỉ cách Thủ đô Kathmandu chừng 80km. Trong vòng 24 giờ sau đó, thiệt hại về nhân mạng đã sơ bộ lên đến 2000 người và vẫn tiếp tục tăng lên thêm từng giờ mà dự đoán có thể lên đến hàng chục ngàn người.   Biết bao công trình xây dựng đã sụp đổ thành các đống gạch đất vụn chỉ sau một cái lắc rung của vỏ quả đất. Nhìn cảnh tan hoang của một thành phố thủ đô có đến vài ba Di Sản Văn Hoá Thế giới chỉ sau vài mươi phút ngắn ngủi mới thấu hiểu lẽ VÔ THƯỜNG của cuộc sống

Xác ướp vua Ai CậpXác ướp vua Ai Cập

Chợt liên tưởng đến giấc mộng " Muôn Năm Trường Trị-Nhất thống giang hồ" của Giáo Chủ Nhậm Ngã Hành trong Tiếu Ngạo Giang Hồ mà cười buồn cho sự vô minh của những con người ngạo nghễ.
  Giấc mộng ấy không khác chi giấc mộng hoang đường của các lãnh tụ Cộng Sản từ Âu sang Á sang Nam Mỹ.
  Hiện thực hoá giấc mộng ấy chính là hình ảnh các lăng mộ đồ sộ-tốn kém và các xác ướp của các lãnh tụ . Và hầu như chỉ có các bạo chúa, lãnh tụ độc tài , bạo quân là có ướp và lăng mộ hoành tráng. Đố ai tìm được xác ướp và lăng mộ hoành tráng của một minh quân?
  Muôn Năm Trường Trị - ngay cả khi đã chết... xin hãy nhìn lại giấc mộng ghê rợn của các vua chúa Ai Cập hay Tần Thuỷ Hoàng qua các xác ước ghê tởm ngày nay đã bị khai quật và trưng trong bảo tàng cho thiên hạ ngắm nhìn như những hình ảnh sống động của các giấc mơ hoang tưởng.

Xác ướp LeninXác ướp Lenin

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

THẢM HOẠ Ở NEPAL- ĐIỀU TIÊN ĐOÁN CỦA MÌNH ĐÃ THÀNH SỰ THẬT

THẢM HOẠ ĐỘNG ĐẤT Ở NEPAL - ĐÂY LÀ ĐIỀU TIÊN ĐOÁN CỦA MÌNH TỪ THÁNG 12/2013 TRÊN FACEBOOK PHU NEPAL:








Comment lúc 5:28pm ngày 16/12/2013 của mình trên Facebook Phu Nepal

"December 16, 2013 · Edited ·
ĐIỀM CỰC KỲ BẤT TƯỜNG Ở NEPAL
--------------
TƯỢNG BHIMSEN Ở DOLAKHA ĐỔ MỒ HÔI- ĐIỀM CỰC XẤU

Pho tượng nổi tiếng Bhimsen ở Dolakha đã "xuất mồi hôi" vào trưa hôm qua. Với một nước cực kỳ tin tưởng vào thần linh như Nepal, đấy là một điềm cực kỳ xấu cho đất nước như đã từng chứng thực trong quá khứ.
Pho tượng hình tam giác đổi sang màu đen vào khoảng 2:45 chiều 15/12/2013 và bắt đầu rỉ những giọt mồ hôi ở ba nơi trên thân tượng, kéo dài cho đến 4 giờ chiều.
Dân làng Dokhala đã dộng chuông ầm ĩ và cúng lễ suốt từ chiều hôm qua đến giờ.
Những lần gần đây khi tượng Bhimsen đổ mồ hôi sau đó không lâu đã xảy ra các sự kiện: động đất khủng khiếp ở Nepal năm 1990, vụ thảm sát toàn bộ hoàng gia (vua, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa...) năm 2001, sự xóa bỏ vương quyền năm 2007.
Theo phong tục trước đây, khi có điềm như thế, đích thân nhà vua phải đến cúng lễ tượng Bhimsen để giảm thiểu tai họa cho đất nước. Hôm qua, các priest của đền Bhimsen đã thông báo đến văn phòng Tổng thống Nepal về sự kiện này. Có lẽ trong vòng 1-2 ngày Tổng thống Nepal sẽ đến Dolakha làm lễ.

.... Cực may cho mình. nếu không đi India thì kế hoạch là mình đã lái xe làm một tour Dolakha-Jiri rồi xuôi xuống Terai để đi miền Đông Nepal. Lên đền Bhimsen cầu may mắn trúng lúc tượng đổ mồ hôi thì coi như xúi quẩy cả đời...

CÁC BẠN CÓ DỰ ĐỊNH THĂM VIẾNG NEPAL NÊN CẨN THẬN! NHỚ MUA BẢO HIỂM DU LỊCH TRƯỚC KHI ĐI!"

ĐỘNG ĐẤT KHỦNG KHIẾP Ở NEPAL- ĐIỀM TIÊN ĐOÁN ĐÃ THÀNH SỰ THẬT

 Nằm trên khu vực động đất của Himalaya, Nepal -nhất là Kathmandu- đã hơn 60 năm chưa có động đất lớn. Các chuyên gia nghiên cứu từ khoảng 5 năm nay luôn cảnh báo sẽ có động đất lớn xảy ra để chính quyền và người dân chuẩn bị. Năm ngoái , tượng thần ở Dolakha chảy mồ hôi là một điềm báo rất xấu theo Mật tông Hindu. điềm báo này đã từng chứng qua các vận nạn lớn của Nepal trải qua hàng trăm năm.
   Trưa nay một trận động đất khủng khiếp tới 7,9 độ Richter xảy ra ở Lamjung. Các dư chấn kéo dài hơn 20 lần suốt cho đến 2 giờ chiều và dự báo sẽ có các dư chấn xảy ra tiếp vào lúc tối nay.
   Tháp Dharaha ở trung tâm thủ đô đã đổ sụp, Ngôi đền đẹp đẽ và nổi tiếng Maju Tole cùng vài ngôi đền cổ của Di sản thế giới Basantapur đã không còn nữa. Nhiều ngôi đền cổ và đẹp của Patan và Bhaktapur cũng đổ sụp. Di sản kiến trúc nổi tiếng của Kathmandu bị thiệt hại nặng nề. Nhưng thiệt hại nặng nề nhất là sinh mạng. Có nhiều người chết khi đang tham quan trên toà tháp Dharahara thì bị đổ sụp. Chưa có thông tin chính xác về nhân mạng thiệt hại nhưng chắc chắc không dưới hàng ngàn người.

  Xin chia buồn với bạn bè và người thân ở Nepal. Xin chia buồn với nhân dân Nepal!

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 4 năm 2015

THẰNG HỀ LÀM TRÒ KHỈ


ặC ặC ặC

BỐ TIÊN SƯ CÁI THẰNG LÀM TRÒ KHỈ

ĐỘC TÀI NGOẠI LỆ

Bài của Phạm Thị Hoài 

Tháng trước, nhà độc tài của thành phố một triệu dân Đà Nẵng qua đời. Tháng này, đến lượt nhà độc tài của thành phố năm triệu dân Singapore. Cả hai để lại nhiều thương tiếc. Độc tài, nhưng mà tốt. Độc tài ngoại lệ. Thương hiệu “độc tài sáng suốt” ngày càng có giá. Không chỉ ở các nước Đông Á. Ở châu Âu tự do, nhu cầu thanh lý nền dân chủ loạn chức năng để mua gấp một nhà độc tài hiệu quả cũng đang nhen nhóm.
Họ được gọi là những nhà độc tài anh minh, dám nghĩ dám làm, giàu năng lực, đầy viễn kiến. Thậm chí là những nhà độc tài vì dân. Đã thế họ còn là những cá nhân hấp dẫn. Sức mê hoặc của ông Lý Quang Diệu hạ gục không chỉ người Singapore, mà cả giới tinh hoa kinh tế, chính trị và truyền thông toàn thế giới. Lãnh tụ các nước cũng độc tài tự hào được gọi ông là thầy đã đành, song lãnh tụ các nước dân chủ cũng hãnh diện được gọi ông là bạn, người nào có chút băn khoăn cho lập trường dân chủ thiếu vững vàng của mình thì gọi ông là một nhà “độc tài khai sáng”. Thế là tất cả đều ổn. Tất cả đều mê man trong cái charisma vô đối của ông, “người khổng lồ của lịch sử”, “thiên tài chính trị”, “nhà chiến lược kiệt xuất”, vừa là “chúa tể các giá trị châu Á” vừa là “đại diện đặc sắc nhất của Anh quốc ở phương Đông”…
Ông Nguyễn Bá Thanh không được chơi ở cúp ngoại hạng quốc tế đó, kiểu tóc vuốt từ mai trái qua mai phải rồi lại dồn tất cả ra sau gáy của ông đã nói rõ. Ngay ở trong nước, ông cũng không có cơ hội được thăng làm vĩ nhân. Trong thế giới cộng sản, “vĩ nhân” là danh hiệu chỉ cấp một lần, cho một nhân vật nhất định, và ở Việt Nam đó là Hồ Chủ tịch, không có cạnh tranh. Ông Thanh là một sự pha trộn lạ lùng của gian hùng và bộc trực, của một tay lâm biền hảo hớn và một chính ủy. Nghe ông diễn thuyết ta có thể cười ngất vì kiến thức của một chủ nhiệm hợp tác xã xốc vác được một ông vua tỉnh lẻ phát ngôn mạnh bạo. Nhưng dù không có hào quang của những Cha già dân tộc như Lý Quang Diệu và Hồ Chí Minh, thỉnh thoảng lại có vẻ một Bố già kiểu Tony Soprano, nhưng so với các gương mặt còn lại ở cùng đẳng cấp, ông vẫn là một nhân vật gây cảm xúc. Thật khó cho những người ghét và chống độc tài, trong đó có tôi, khi cái Ác chẳng những làm được khá nhiều việc tốt mà trông lại ấn tượng, còn cái Thiện phần lớn có vẻ vô vị. Đã từ lâu chúng ta đối diện với hiện tượng The Banality of Good.
clip_image004
Nguyễn Bá Thanh. 
Nhiều điều ông Lý chủ trương cho Singapore, nhìn bề ngoài không khác mấy thực tiễn chính trị ở Việt Nam, dù ông là một người chống cộng không khoan nhượng. Trong cuộc trả lời phỏng vấn nổi tiếng với Fareed Zakaria cho tạp chí Foreign Affairs năm 1994 ông cho biết, phần lớn các giá trị của nền dân chủ Mỹ hiện nay thì ông không thích thú lắm, nhưng ông luôn ngưỡng mộ nước Mỹ ở tinh thần quyết liệt chống hệ thống cộng sản; những trò gắn liền với các chính quyền cộng sản như khủng bố và giấu diếm trong bóng tối thì ông không bao giờ sờ vào. Song những người bất đồng chính kiến và đặc biệt các phần tử bị coi là cộng sản hoặc lãnh tụ công đoàn ở Singapore những thập niên trước cũng tàn đời trong ngục hàng chục năm trời không có án, như Chia Thye Poh: 23 năm, Lim Hock Siew: 19 năm 6 tháng, Said Zahari: 17 năm trong nhà tù Chương Nghi. Còn ngày nay, đối lập chính trị ở Singapore không bị cảnh sát xách nhiễu vô lối, không bị côn đồ hành hung giấu tay, không bị mật vụ trâng tráo theo dõi, chỉ bị đẩy vào chân tường của sạt nghiệp qua những vụ kiện dân sự hoàn toàn danh chính ngôn thuận mà ông Lý và Đảng Nhân dân Hành động (PAP) của ông trăm vụ trăm thắng. PAP không đơn thuần là một tổ chức chính trị của một bộ phận dân chúng, mà là một thiết chế quốc gia, đại diện cho dân tộc. Phê phán PAP đồng nghĩa với phê phán Singapore và chống chế độ, không khác gì cái đại tự sự của Đảng Cộng sản Việt Nam. Singapore cũng nằm gọn trong tay một gia đình, một tập đoàn, không khác cha truyền con nối ở Bắc Triều Tiên, anh truyền em nối ở Cuba và những vương triều quý tộc đỏ ở Trung Quốc và Việt Nam.
Ông Lý cũng không cần tham khảo ý kiến của nhân dân.

Thứ Năm, ngày 09 tháng 4 năm 2015

VIỆT CỘNG BÁN NƯỚC LẦN THỨ N...


LƯU XÚ VẠN NIÊN
NP: Lịch sử hiện đại Việt Nam đã từng ghi đậm những cái tên nhơ nhuốc như Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh vì lo sợ chế độ cộng sản sẽ bị quét sạch khỏi VN nên đã cam tâm bán nước cho Tàu cầu mong sự "muôn năm trường trị" của đảng cộng sản trên đất Việt. Giờ đây, một cái tên nữa sẽ lưu xú vạn niên vào danh sách vốn đã dài dằng dặc của bè lũ Việt Cộng: Nguyễn Phú Trọng aka Trọng Lú. Vài ngày vừa qua, ông Trọng đã dẫn một phái đoàn hùng hậu các quan chức của đảng sang Tàu . Đây có thể ghi nhận như một cuộc thụ phong giữa Thiên triều và tôi đòi chuẩn bị cho đảng hội 12 đánh đổi bằng chủ quyền đất nước.
  Kết thúc chuyến đi, ông Trọng và Tập Cận Bình ra Thông cáo chung VN-TQ.
  Người ta nói "Quốc có quốc pháp"; ở thời hiện đại "Hiến Pháp" là bộ luật tối cao của một nước. Trong Hiến Pháp nước CHXHCN Việt Nam không hề xác nhận rằng bất kỳ một đảng trưởng nào có thể thay mặt cho quốc gia. Vì thế Đảng Trưởng Nguyễn Phú Trọng chỉ có thể nhân danh 3 triệu đảng viên cộng sản Việt Nam chứ không thể nhân danh nước Việt Nam hay nhân dân Việt Nam mà ký kết hay ra thông cáo được! Ở thời điểm này, chỉ có Ngài Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang là có đủ thẩm quyền như thế (chuyện ông Trọng "lãnh đạo" ông Sang là chuyện khác, là chuyện nội bộ của đảng Việt Cộng).
  Vì thế, khi lịch sử sang trang, nhân dân Việt nam sẽ không chấp nhận bất kỳ chuyện gì đã ký kết giữa hai đảng cộng sản cha-con Trung Cộng -Việt Cộng. Cái ngày ấy sẽ đến rất gần hỡi bọn Đại Hán và bọn mãi quốc cầu vinh!

FB Phạm Đình Trọng tổng kết:
LỊCH SỬ KHẮC GHI

TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH
Run rảy trước sự sụp đổ ầm ầm không thể cứu vãn của thế giới cộng sản, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh hốt hoảng sang Thành Đô đất Ba Thục bên Tàu kí mật ước Thành Đô nhận sự bảo kê của Tàu Cộng. Trái tim yêu nước quặn đau vì mật ước Thành Đô, Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch phải thốt lên: Thời kì Bắc thuộc thứ năm đã bắt đầu!
TỔNG BÍ THƯ LÊ KHẢ PHIÊU
Trong nhiệm kì Tổng bí thư Lê Khả Phiêu 1997 – 2001, Hiệp định biên giới Việt Trung 1999 được kí kết. Theo Hiệp định này Việt Nam bị mất:
. Mất hoàn toàn tòa thành cổng nước oai hùng của lịch sử Việt Nam hiển hách ở Lạng Sơn.
. Mất phần hùng vĩ, tráng lệ, lung linh nhất của thác Bản Giốc ở Cao Bằng
. Mất dải núi non hiểm yếu 1509 ở Hà Giang, từ đó khống chế cả một vùng rộng lớn Tây Bắc Việt Nam.
TỔNG BÍ THƯ NÔNG ĐỨC MẠNH
Với những Tuyên bố chung kí kết với Hồ Cảm Đào, Tổng bí thư đảng cộng sản Tàu Cộng, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã bắc chiếc thang bốn tốt cho binh lính Tàu Cộng khoác chiếc áo công nhân khai thác bô xít trèo lên nóc nhà Trường Sơn ở Tây Nguyên khống chế cả bán đảo Đông Dương.
TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG
Trong chuyến thỉnh ý Thiên Triều, 4.2015, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã mở toang cánh cửa Vịnh Bắc Bộ cho Tàu Cộng vào ghé phần cùng Việt Nam thăm dò khai thác dầu khí, biến vùng biển nằm sâu trong lãnh hải Việt Nam thành vùng biển chung, vùng biển chồng lấn! Rồi sẽ đến lúc vùng biển nằm sâu trong vịnh Bắc Bộ Việt Nam có chung số phận với tòa thành cổng nước ở Lạng Sơn!


_______________
Xin đưa về đây bản thông cáo mà đảng trưởng hai Cộng đảng đã công bố để làm bằng chứng cho chuyện mãi quốc cầu vinh của Việt Cộng:

Toàn văn Thông cáo chung Việt Nam - Trung Quốc


Nhận lời mời của Tổng Bí thư Ban Chấp hành TW Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Ban Chấp hành TW Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng thăm chính thức Trung Quốc từ ngày 7-10-4. 
Hai Đảng trưởng Việt Cộng và Trung Cộng: Nguyễn Phú Trọng & Tập Cận Bình
Nhân chuyến thăm, hai bên đã ra Thông cáo chung. Xin giới thiệu toàn văn Thông cáo.

1.
Trong thời gian chuyến thăm, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã hội đàm với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình; hội kiến với Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Thủ tướng Quốc vụ viện Lý Khắc Cường (Li Keqiang); Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc Trương Đức Giang (Zhang Dejiang); Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Ủy ban toàn quốc Hội nghị Chính trị Hiệp thương Nhân dân Trung Quốc Du Chính Thanh (Yu Zhengsheng).
Trong không khí hữu nghị, chân thành, hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước; đi sâu trao đổi ý kiến và đạt nhận thức chung rộng rãi về việc tăng cường quan hệ hai Đảng, hai nước trong tình hình mới và về các vấn đề quốc tế và khu vực cùng quan tâm. Ngoài Bắc Kinh, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm tỉnh Vân Nam (Yunnan).
Hai bên nhất trí cho rằng chuyến thăm đã thành công tốt đẹp, góp phần quan trọng thúc đẩy quan hệ Việt - Trung phát triển ổn định, lành mạnh vì lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, đồng thời góp phần thúc đẩy hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển của khu vực và thế giới.
2.
Hai bên bày tỏ vui mừng trước những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của mỗi nước trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, nhấn mạnh kiên trì sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và con đường phát triển xã hội chủ nghĩa đặc trưng của mỗi nước là sự lựa chọn đúng đắn, phù hợp với lợi ích căn bản của nhân dân hai nước. Hai bên sẽ tiếp tục nỗ lực, học hỏi lẫn nhau, thúc đẩy sự nghiệp đổi mới của Việt Nam và sự nghiệp cải cách, mở cửa của Trung Quốc phát triển về phía trước, không ngừng tạo sức sống mới cho sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

"BỐ GIÀ" LÝ QUANG DIỆU - 2

NP: Xin đăng lại bài của Phạm Thị Hoài đã đăng trên Trẻ Online ngày 01/4/2015. 

Xem lại "Bố Già" Lý Quang Diệu 1
_______________________

Thư Lý Quang Diệu gửi Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân Việt Nam
Phạm Thị Hoài
Trong tác phẩm Bên Thắng Cuộc, chương "Nạn kiều", nhà báo Huy Đức nhắc tới "Phương án II", "một kế hoạch 'được phổ biến miệng để giữ bí mật', theo đó: người di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà không sợ bị bắt hay gây khó khăn. Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản." [1] Đó là thời điểm từ giữa năm 1978 đến giữa năm 1979, khi chiến dịch bài Hoa ở Việt Nam dâng cao và chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ. Những người vừa mất nơi sinh sống, vừa mất hết tiền của vào tay chính quyền để ra đi "hợp pháp" trong vòng bí mật và không ít cũng sẽ mất mạng trên biển trong kế hoạch này phần lớn là người Việt gốc Hoa.
Phương án bí mật, chưa bao giờ được chính quyền Việt Nam thừa nhận này, được đánh giá từ một nguồn bất ngờ khác: bức thư của cố Thủ tướng Singapore vừa qua đời, gửi cho cố Thủ tướng Anh ngày 5/6/1979, đăng trên trang Margaret Thatcher Foundation.

Chúng ta đã biết rằng Lý Quang Diệu ủng hộ sự xích lại gần nhau của Trung Quốc và Hoa Kỳ sau Chiến tranh Việt Nam để kiềm chế ảnh hưởng của Liên Xô. Ông cũng biện bạch cho Pol Pot, rằng Khmer Đỏ là một phương án cần thiết, chẳng qua chỉ bị giới truyền thông cường điệu lên thành ma quỷ [2]. Về xung đột biên giới Việt-Trung, ông cho rằng nếu Trung Quốc không dạy cho Việt Nam một bài học thì giờ này Liên Xô đã bành trướng thế lực ra toàn Đông Nam Á, rằng các nước trong khu vực đều hưởng lợi từ đòn phủ đầu của người Tàu. Khi ấy, Đặng Tiểu Bình đã coi ông là cố vấn và mô hình Singapore đã trở thành hình mẫu của Trung Hoa hiện đại. Họ Lý và họ Đặng gặp nhau hai lần, trò chuyện kéo dài, nồng ấm và trân trọng lẫn nhau, ngày 12 và 13/11/1978, trong chuyến thăm đầu tiên của nhà lãnh đạo Trung Quốc tại Singapore. Trước đó một tháng, nhanh chân hơn, ngày 16/10/1978, Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng cũng đến Singapore tiếp kiến Lý Quang Diệu. Nhưng cuộc trò chuyện giữa họ Lý và họ Phạm, theo miêu tả của một nhà ngoại giao Singapore chứng kiến cả ba cuộc gặp mặt [3], diễn ra lạnh lẽo.
Cuối năm 1978, đầu năm 1979, hàng trăm ngàn thuyền nhân Việt Nam trở thành một vấn nạn quốc tế. Khác với nhiệt tình cứu giúp những năm trước, các nước trong khu vực bắt đầu lo ngại, từ chối, thậm chí xua đuổi và có cả trường hợp nổ súng vào thuyền nhân Việt Nam. Các nước phương Tây bắt đầu đùn đẩy nhau trách nhiệm bảo lãnh. Anh quốc đóng một vai trò, vì điểm đến của những nạn kiều gốc Hoa này trước hết là Hồng Kông, trong khi Anh quốc chỉ sẵn lòng tiếp nhận tổng cộng chưa đầy 2000 người. Trước áp lực của công luận, Thủ tướng Anh Margaret Thatcher thậm chí đã tính đến việc mua một hòn đảo ở Thái Bình Dương cho thuyền nhân Việt Nam định cư. Dự định này bị Lý Quang Diệu phản đối, vì lo ngại nó sẽ trở thành một đảo quốc, cũng của những người Tàu tha phương, cạnh tranh với Singpore [4].

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

CÁO GIÀ KISSINGER - TÊN NÔ TÀI TRUNG THÀNH CỦA TRUNG CỘNG

NP: Như đã nhiều lần nhắc đến bộ mặt thâm hiểm của tên cáo già Do thái, lần này blog xin đưa lại bài của RFI để vạch rõ dã tâm tàn độc của Kissinger trong chuỗi dài trượt vào thân phận nô tài của Trung Cộng Đại Hán. Việt Nam Cộng Hoà sẽ không mất Hoàng Sa và mất luôn đất nước vào tay cộng sản, Việt Nam sẽ không bị lôi cuốn vào vòng xoáy của Bắc Kinh, Trung Cộng sẽ không vùng lên trở thành một con ác long phá làng phá xóm, châu Á đã có thể yên bình .... nếu tên cáo già này không cam tâm tình nguyện làm nô tài kiếm bổng lộc từ các tân thiên tử của Đại Hán Cộng Sản. 

__________

Biển Đông : Cựu cố vấn Mỹ Kissinger « tiếp tay » cho Trung Quốc

media Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (P) với cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger, Bắc Kinh, 17/03/2015. REUTERS/Feng Li/Pool
Cựu Ngoại trưởng kiêm Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ thời Tổng thống Richard Nixon Henry Kissinger thường bị đánh giá là thân Trung Quốc. Suy nghĩ này một lần nữa có thể được kiểm chứng qua đề nghị mới nhất hôm 28/03/2015 của ông liên quan đến tranh chấp Biển Đông, bị cho là đã « tiếp tay » cho Bắc Kinh trong mưu đồ thâu tóm toàn bộ Biển Đông.

LÝ QUANG DIỆU - 'BỐ GIÀ" SINGAPORE

NP: Rất nhiều nhân vật, kể cả bất đồng chính kiến, ở Việt Nam vừa rồi đã hết lòng ca tụng lên mây xanh ông Lý Quang Diệu như một thánh sống, một cha già dân tộc của Singapore. Không thể chối cãi sự thành công của LQD trong việc đưa quốc-đảo-không-tài-nguyên lên hàng top thế giới. Tuy nhiên nếu suy xét kỹ, một người có đầu óc dân chủ không thể tán đồng đường lối Machiavel mà LQD đã sử dụng tại Singapore. 
  "Tôi tin chắc rằng không phải tất cả những gì tôi đã làm đều đúng nhưng nó vì một mục đích cao quý." Câu này của LQD không khác gì "mục đích biện minh cho phương tiện" nổi tiếng; cũng không khác gì những chiếc bánh vẽ mà ĐCS đã dùng để lừa mỵ nhân dân dắt dẫn họ đi theo con đường lầm lạc nhằm tiến đến "mục đích cao quý" là một thiên đường mộng ảo.
   Khi nghe ông con trai Lý Hiển Long của ông, đương kim Thủ tướng Singapore, phát biểu trong đám tang LQD rằng: từ nay ánh sáng soi đường cho Singapore đã tắt, tôi lại thấy gai gai cột sống. Câu này nghe giống hệt những câu tán tụng vô giới hạn, vô liêm sĩ của bọn văn nô , bồi bút trong thế giới cộng sản mỗi khi có một lãnh tụ cộng sản qua đời. 
     Hành động bắt giữ Amos Yee mới đây chỉ chứng tỏ cho thấy sự thật trần trụi đằng sau cái hình ảnh vẫn được những người tuyên truyền mạ vàng về sự phồn vinh của Singapore. 
    Xin đăng lại bài viết trên BBC để thấy cách thức mà Lý Quang Diệu đối xử với thuyền nhân tỵ nạn, với người nghèo Việt Nam như thế nào khi so với việc tay bắt mặt mừng, thậm chí "dẫn đàng đi buôn" (Lý Quang Diệu và nhóm thân hữu là nhà đầu tư đầu tiên và lớn nhất ở Việt Nam) cho cộng sản Việt Nam.
____________


Lý Quang Diệu với thuyền nhân Việt Nam

  • 30 tháng 3 2015
Ông Lý Quang Diệu làm Thủ tướng đầu tiên của Singapore với nhiệm kỳ từ 1959-1988.
Ông Lý Quang Diệu trong thời kỳ nắm quyền lãnh đạo ở Singapore trước đây đã từng theo đuổi một chính sách được cho là 'sắt đá' có lúc, có phần gây bất lợi cho một số thuyền nhân Việt Nam, những người đã từ bỏ đất nước trên những con thuyền trên Biển Đông, theo lời nhân chứng nói với BBC.
Tuy nhiên, cũng cần 'thông cảm' và 'công bằng' đối với ông Lý Quang Diệu vì ông không phải là lãnh đạo duy nhất ở Đông Nam Á đã nói 'không' với nhiều trường hợp thuyền nhân cần tìm chỗ 'đáp lên bờ' và 'tị nạn' khẩn cấp vì các lý do thiết yếu, vẫn theo lời nhân chứng.
Trao đổi với BBC hôm 28/3/2015, một nhân chứng trong chương trình người Việt tự cứu thuyền nhân trên Biển Đông, được biết tới là chương trình 'Máu chảy ruột mềm' những năm nửa cuối thuộc thập niên 1970, sau diễn biến 30/4 ở Sài Gòn, trước hết nói với BBC về cảm nghĩ của mình trước tin vị quốc phụ của Singapore vừa tạ thế.
"Tôi nghĩ là ông Lý Quang Diệu vừa qua đời, thì thế hệ sau này chắc là ai cũng ca ngợi ông ấy hết," Sư cô Chân Không, từ Đạo tràng Làng Mai, một cộng đồng Phật giáo Việt Nam, tại Tây Nam nước Pháp nói.

Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015

TẬN CÙNG CỦA SỰ VÔ ĐẠO!

BỌN SÂU MỌT CỦA TỈNH QUẢNG NAM KHÔNG ĐÁNG LÀM NGƯỜI!

Ngay khi Uỷ Ban Tỉnh và Đảng Uỷ tỉnh Quảng Nam hồ hởi phấn khởi khánh thành cái tượng đài "Đống Đầu Lâu" trị giá 411 tỷ và "Cung Điện của Tỉnh Uỷ Quảng Nam" trị giá gần 150 tỷ thì trời Quảng Nam tuôn mưa. Không phải trời tuôn mưa vì xúc động như bọn bợ đít nịnh bợ trơ trẽn mà là trời tuôn mưa vì căm giận bọn quan chức không biết lo cho con dân mà hoang phí những đồng tiền mồ hôi nước mắt của triệu triệu người nghèo. Vậy mà bọn quan đầu tỉnh sau khi tiêu xài vô tội vạ lại còn dám vòi vĩnh chính phủ để xin 1500 tấn gạo cứu đói cho dân Quảng Nam (TRỊ GIÁ TRÊN DƯỚI 1 TỶ ĐỒNG THÔI). Mặt dày và vô đạo đến thế là cùng.


   Mưa căm hờn của trời đất tuôn dầm dề dẫn đến lũ lụt ngay giữa tháng Ba dương lịch một sự kiện kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử của vùng đất khô hạn. Thế là chưa kịp nhận 1500 tấn gạo cứu đói, dân nghèo Quảng Nam lại mất trắng mùa màng, đối mặt với nhà tan cửa nát.


  Ngay trong đêm 27/03 trong khi dân chúng Quảng Nam kinh hoàng trong lũ lụt thì bọn quan chức tỉnh Quảng nam và huyện Đại Lộc lại phớn phở say sưa chè chén mừng thành công của đại hội đảng bộ xã. Còn có cảnh thương tâm nào hơn khi nhìn bức ảnh bọn quan chức mặc đồ veston ngồi trong phòng máy lạnh hớn hở cụng ly 100% trong khi dân nghèo nháo nhác bồng bế nhau chạy lụt bên ngoài? Trong khi một em bé mười tuổi vì cố gắng vớt dưa chạy lụt mà chết đuối... 

 
Rồi khi phải đi công tác vào vùng lũ lụt, bọn quan chức này mặc áo trắng bỏ trong thùng y như người đi du lịch hoặc đi họp, làm như chuyện lũ lụt là chẳng có gì ghê gớm cả. Khốn nạn thay!


 VẬT CÙNG SẼ TẮC BIẾN!
HÃY NHỚ LẤY, BỌN SÂU MỌT!

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

BÔ ĐẦY SHIT - AI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM?

(Not bauxite but bo-shit)
NP: Ngay từ đầu ngừi ta đã phớt lờ ý kiến của các chuyên gia, các nhà khoa học, kề cả những công thần với chế độ như ông VNG để cố gắng làm cho bằng được bô-xit, với lý do đấy là ý chí của cái bct của đởng cơm sườn. Giờ làm ra thành phẩm bán lỗ mỗi năm hơn 600 tỷ Minh râu, công nghệ lạc hậu, lao công tràn ngập người Chinese, cộng ví những quả bom bùn đỏ treo lơ lửng trên đầu nhân dân từ miền Trung trở vào... Bao nhiêu tỷ USD đã vào tay Trung Cộng trong vụ BÔ-SHIT này thông qua việc thuê thầu, mua công nghệ lạc hậu, thuê lao động phổ thông, bán sản phẩm rẻ như cho cho Trung Cộng?
Bô đã đầy Shit. Ai phải chịu trách nhiệm trước Nhân Dân, trước Tổ Quốc?
Bọn bưng bô đi đổ cho Trung Cộng sẽ phải trả lời trước Toà Án Lịch Sử.

_______________________


Nếu sản xuất 660.000 tấn bôxít sẽ lỗ khoảng 37,4 triệu USD

28/03/2015 10:23 GMT+7
TTO - Ngày 28-3, tại cuộc tọa đàm về dự án bôxít, nhiều ý kiến chuyên gia cho rằng Tập đoàn Công nghiệp Than Khoáng sản VN (TKV) đã “sập bẫy” giá rẻ của phía Trung Quốc.
TS. Nguyễn Thành Sơn trình bày tại tọa đàm
Tọa đàm do Trung tâm Thiên nhiên và Con người (Pan Nature) tổ chức.
Theo TS. Nguyễn Thành Sơn - nguyên Giám đốc Ban quản lý Dự án than Đồng bằng sông Hồng - TKV, qua đánh giá sơ bộ hiện nhà máy alumin Tân Rai có khoảng 1.000 lao động. Điều này cho thấy trình độ tự động hóa ở đây rất thấp.
Đội giá gói thầu tư vấn
Lý do, theo nguyên lý nhà máy alumina có công suất 630.000 tấn/năm và có mức độ tự động hóa thấp nhất cũng chỉ cần 3,15 triệu giờ công/năm. Nếu thời gian làm việc 300 ngày/năm, 3 ca/ngày và 8 giờ/ca, tổng nhu cầu lao động cần có mặt tối đa 438 người.
Trong khi đó, ở Tân Rai nhu cầu lao động lớn hơn nhiều lần, chứng tỏ trình độ công nghệ của nhà thầu và mức độ cơ giới hóa, tự động hóa của dự án rất thấp.
Đặc biệt, theo ông Nguyễn Thành Sơn, chủ đầu tư bị “sập bẫy” đấu thầu giá rẻ.

Thứ Tư, ngày 18 tháng 3 năm 2015

NGUYỄN HUỆ CÓ PHẢI LÀ ANH HÙNG? (2)

UPDATE cuối tháng 03/2015: một người bạn đang trên đường đi miền Trung có ghé thăm qua nơi phát tích của anh em Nguyễn Huệ. Giờ đây ở đó người ta vinh danh ba tên tướng cướp nồi da xáo thịt (kể cả 3 anh em của bọn chúng với nhau) là Tây Sơn Tam Kiệt. Ôi, lịch sử mù mờ thế này thì dù có Tư Mã Thiên sống lại cũng khó lòng mà viết Sử Ký mới!
 ....

NP: Xin đăng tiếp trọn vẹn một chương khác trong Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng. Chương này tác giả Nguyễn Gia Kiểng đã trình bày thật cụ thể những chứng cứ lịch sử và kiến giải của ông về nhân vật lịch sử Nguyễn Huệ. Trân trọng.

Xin mời xem lại P1: http://nguyenphunepal.blogspot.com/2015/03/nguyen-hue-co-phai-la-anh-hung-1.html

_____________

Trích từ "Tổ Quốc Ăn Năn" của Nguyễn Gia Kiểng



Trở lại trường hợp Nguyễn Huệ

Những điều tôi vừa viết về Nguyễn Huệ chắc đã làm một số độc giả nỗi nóng. Một số vị có thể hỏi tại sao tôi lại gây tranh cãi vô ích về những vấn đề văn hóa và lịch sử giữa lúc cần dồn hết nghị lực cho cuộc vận động dân chủ. Lý do là vì tôi thấy những cuộc tranh cãi này không những không vô ích mà còn rất cần thiết. Cuộc tranh đấu cho tự do và dân chủ đã đi vào một giai đoạn mới. Sau nhiều tranh luận, những người dân chủ Việt nam đã đạt tới đồng thuận về một lập trường tranh đấu. Đây là một khai thông quan trọng và rất đáng mừng. Nhưng tại sao có đồng thuận rồi mà cuộc vận động dân chủ vẫn chưa khởi sắc, đồng bào trong và ngoài nước vẫn chưa hưởng ứng ở mức độ chờ đợi? Theo tôi, đó là vì chúng ta đụng phải một bức tường tâm lý kiên cố do lịch sử và văn hóa để lại. Không chọc thủng được bức tường này chúng ta sẽ dẫm chân tại chỗ, không giành được dân chủ, và ngay cả nếu có giành được dân chủ cũng không thể vươn lên bắt kịp các quốc gia tiên tiến. Mà muốn chọc thủng bức tường tâm lý này thì bắt buộc phải đặt lại một số vấn đề văn hóa và lịch sử.
Tôi không vô ý thức đến độ không biết rằng đụng tới lịch sử và văn hóa là đụng tới phần thầm kín, thiêng liêng và cấm kỵ của một dân tộc, do đó tất nhiên phải chờ đợi những phản ứng giận dữ. Chúng ta thua kém thế giới một cách bi đát và sự tồn vong của đất nước đang bị đe dọa. Khi mộng ước của rất nhiều người hiện nay chỉ giản dị là được rời Việt nam đi làm công dân một nước khác, khi có những bà mẹ đặt đứa con ba tuổi lên chiếc thuyền mỏng manh vượt biên với hy vọng duy nhất là nó tìm được một cuộc sống bình thường thôi tại một phương trời xa lạ nào đó, là chúng ta đang sống một thảm kịch quốc gia.
Nhưng giải thích thảm kịch đó bằng những lý do cụ thể như bối cảnh thế giới, sự mù quáng của vua quan nhà Nguyễn, chính sách đen tối của thực dân Pháp, sự thô bạo của đảng cộng sản, sự tồi dở của các chính quyền quốc gia, những âm mưu của người Mỹ, v.v. là những lập luận mà chúng ta dễ chấp nhận. Ngược lại nói rằng số phận hẩm hiu của chúng ta là hậu quả của chính cái mà chúng ta trân trọng nhất: hồn tính, giáo dục, di sản tinh thần của ông cha để lại thì chúng ta cảm thấy bị xúc phạm.
Di sản tinh thần của một dân tộc thể hiện rõ nhất qua các anh hùng. Các anh hùng dân tộc là thuốc thử màu bộc lộ tâm lý của một dân tộc. Qua cách chọn lựa và tôn vinh các anh hùng, các dân tộc tiết lộ những giá trị mà mình ôm ấp. Nếu chúng ta thay đổi cách nhận định anh hùng dân tộc thì đồng thời chúng ta cũng thay đổi các giá trị nền tảng của xã hội ta, chúng ta sẽ thay đổi cách suy nghĩ và hành động và do đó thay đổi số phận của chúng ta.
Đối với đại đa số người Việt, Nguyễn Huệ không phải chỉ là một anh hùng mà còn là một thần tượng. Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, mà tôi rất ái mộ, đã ca tụng Nguyễn Huệ và chiến thắng Đống Đa bằng những vần thơ nồng nàn trong một bài thơ rất dài mà tôi xin trích hầu độc giả hai câu:
Muôn chiến công một chiến công dồn lại
Một tấm lòng muôn vạn tấm lòng mang.
Chúng ta đã được huấn luyện ngay từ buổi đầu đời, từ ghế trường tiểu học để sùng bái Nguyễn Huệ. Như vậy Nguyễn Huệ vừa là thần tượng vừa là mối tình đầu của trí tuệ Việt nam, đụng tới ông là đụng tới cả một tín ngưỡng và một đam mê.

Thứ Hai, ngày 16 tháng 3 năm 2015

NGUYỄN HUỆ CÓ PHẢI LÀ ANH HÙNG? (1)

NP:  Trước đây khi tìm hiểu về lịch sử miền Nam thời khẩn hoang cho đến khi bị Pháp đô hộ, mình đã tình cờ đọc được một số tư liệu kể về "tội ác" của giặc Tây Sơn đối với người dân vô tội ở vùng Gia Định-Lục Tỉnh trong khi truy bức Nguyễn Ánh. Một dấu hỏi không bao giờ phai mờ đã hằn trong tâm trí mình từ đó về bộ mặt thực của ba anh em tướng cướp Nguyễn Nhạc - Nguyễn Huệ - Nguyễn Lữ. Hôm nay nhân có cuốn Tổ Quốc Ăn Năn của ông Nguyễn Gia Kiểng đặt vấn đề một cách rành mạch, xin trích lại đây hai chương có liên quan đến Nguyễn Huệ để mọi người tự rút ra kết luận.
___________
 Trích từ "Tổ Quốc Ăn Năn" của Nguyễn Gia Kiểng

Anh hùng nước Nam

Hồi còn ở tiểu học, tôi có làm một bài luận với đầu đề : Trong những anh hùng nước Nam, em thích vị nào nhất? Hãy nói tại sao? . Bài luận này rất phổ thông, hình như người nào học tiểu học chương trình Việt cũng đã gặp. Chỉ sau khi đảng cộng sản nắm chính quyền, câu hỏi mới không đặt ra nữa, vì lúc đó người anh hùng vĩ đại nhất từ xưa đến nay của Việt nam dĩ nhiên bắt buộc phải là chủ tịch Hồ Chí Minh.
Tôi chọn vua Quang Trung, tức Nguyễn Huệ. Lý do là vì ông ấy giỏi võ và đánh thắng năm mươi vạn quân Thanh tại trận Đống Đa. Trong lớp tôi có tới gần một nửa cũng chọn Nguyễn Huệ. Phần còn lại chọn Trần Hưng Đạo, Đinh Tiên Hoàng, một vài đứa chọn Ngô Quyền, Trần Bình Trọng, Lê Lợi, Lê Lai, Trần Quốc Toản, Lý Thường Kiệt.
Sau khi du học Pháp về lôi hỏi một số giáo viên tiểu học về bài luận. Họ cho biết năm nào cũng ra đề tài này và Nguyễn Huệ luôn luôn về nhất khá xa, kế tiếp là Trần Hưng Đạo, Đinh Tiên Hoàng. Thỉnh thoảng có Nguyễn Trãi, Ngô Quyền, Trần Bình Trọng, Nguyễn Công Trứ.
Nói chung ba ngôi vị đầu vẫn thế, ở đoạn cuối bảng danh dự đã bắt đầu xuất hiện những nhân vật mới có thành tích về văn hóa. Nhưng mẫu số chung giữa các vị anh hùng này vẫn không đỗi: tất cả đều là võ tướng. Nguyễn Trãi tuy xuất thân là nho sinh nhưng đã cầm quân đi đánh giặc và làm quân sư (ở đây xin chú thích chữ quân sư thường được hiểu trong ngôn ngữ dân gian là người bày mưu kế nhưng thực ra nó có nghĩa là tư lệnh, các quân sư được ra lệnh cho các tướng). Nguyễn Công Trứ tuy có sự nghiệp văn chương lớn, nhưng cũng là võ tướng, cầm quân đánh dẹp khắp nơi, từng là Bình Tây Đại Tướng, ông được coi là người văn võ kiêm toàn. Tuyệt đối kháng thấy Nguyễn Du, Lê Quí Đôn, Chu Văn An, Ngô Sĩ Liên, Lê Văn Hưu, Phan Huy Chú. Như thế anh hùng của Việt nam bắt buộc phải là võ tướng, và hơn thế nữa phải thắng trận. Trần Bình Trọng, Lê Lai là những võ tướng được tôn vinh vì lòng can đảm, nhưng dần dần lọt sổ. Trường hợp Nguyễn Trãi có điều đáng nói. Ông giúp Lê Lợi, cầm quân đánh giặc giành lại được độc lập cho nước ta, nhưng gặp nạn ở cuối đời, bị tru di tam tộc, về sau mới được Lê Thánh Tông phục hồi danh dự. Sự oan nghiệt đó có lẽ đã không khiến ông xuất hiện một cách lộng lẫy dưới con mắt của trẻ thơ.
Trẻ thơ là tấm gương soi tâm hồn của một dân tộc. Từ những bài luận của học sinh tiểu học, phải suy ra rằng người Việt nam có tâm lý tôn thờ bạo lực rất mạnh. Bạo lực càng nhiều, công đức càng cao.
Nguyễn Huệ xuất thân là tướng cướp, nhờ liên hệ với quân Thượng và quân gốc Chiêm Thành và đám cướp biển người Tàu mà mạnh dần lên, rồi nhờ tài dùng binh mà lên làm vua. Ông là người đặc biệt hung tợn và hiếu sát.

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

MỘT PHÚT MẶC NIỆM!

XIN DÀNH MỘT PHÚT MẶC NIỆM NGÀY 14/03/2015 CHO NHỮNG CHIẾN SĨ ĐÃ HIẾN DÂNG ĐỜI MÌNH BẢO VỆ HOÀNG SA NĂM 1974 VÀ GẠC MA NĂM 1988!

CÂU CHUYỆN CẢNH SÁT: CHUYỆN KẾT HÔN CỦA CÔNG AN XỨ LỪA

Trước giờ vẫn  biết để được làm côn an nhân dân thì phải có lý lịch ba đời cách mạng, nói trắng ra là con  côn  an thì lại được làm côn an. 
  Nhưng không chỉ thế.
  Muốn cưới côn an cũng phải có lý lịch ba đời mần cách mạng đấy. Ai mún cưới côn an phải được bộ phận Tổ chức của côn an sở tại xét duyệt thẩm tra lý lịch kỹ càng rồi mới cho phép ở chung một nhà. Trăm nghe không bằng một thấy, mới vừa chứng kiến cái "Giấy chứng nhận đủ điều kiện kết hôn với côn an".

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 2 năm 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2015!

NHÂN DỊP NĂM MỚI CON DÊ (ẤT MÙI) SẮP ĐẾN, 
KÍNH CHÚC TẤT CẢ CÁC BẠN 
MỘT NĂM MỚI HẠNH PHÚC VÀ NHIỀU MAY MẮN
 
 Tiền may mắn của năm nay: 50 rupees của Nepal có in hình con dê xanh (blue goat) một loài đặc biệt sống ở các dãy núi tuyết Himalaya được bảo vệ nghiêm ngặt tại Nepal. Lông của Blue Goat này lên đến hơn 20.000USD/kg trên thị trường quốc tế và hiện đã bị cấm mua bán. 

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 2 năm 2015

CHAI NUMBER 1 CÓ RUỒI - TÂN HIỆP PHÁT GOM CỦI NHIỀU NĂM, TỰ THIÊU MỘT PHÚT!

NP: Từ cuối tháng 12/2014 đến nay vụ khủng hoảng truyền thông "chai nước ngọt Tân Hiệp Phát có ruồi" ngày càng sôi động.
  Sự kiện bắt đầu từ việc Tân Hiệp Phát gài bẫy anh Võ Văn Minh - một chủ quán nước ở Tiền Giang khi thương lượng và giao nhận tiền đền bù 500 triệu Minh râu để côn an Tiền Giang bắt quả tang. Khi báo chí chính thống đăng tin này lên dư luận lập tức dậy sóng.
  Đa số ý kiến đều cho rằng Tân Hiệp Phát đã chơi bẩn khi đồng ý thương lượng và "mua lại" chai nước có ruồi nhưng lại toa rập với côn an để bắt người khiếu nại.
  Đây không phải là lần đầu Tân Hiệp Phát chơi bẩn thỉu như vầy mà ít nhất đã từng có hai vụ tương tự tại Biên Hoà năm 2011 và Saigon năm 2012. Vụ tại Saigon thì công an Bình Thạnh (nơi Tân Hiệp Phát phát tích và có cơ sở làm nước giải khát đầu tiên) thì côn an và toà án đã bỏ tù (3 năm) người khiếu nại. Vụ ở Biên Hoà thì may mắn hơn, khi Cảnh sát Điều tra nhận định đây là vụ việc thương lượng và có sự đồng ý giữa hai bên nên không phạm pháp và đã thả bà chủ quán tên Hà sau vài giờ tạm giữ theo lời tố cáo của Tân Hiệp Phát.
 Về phía góc độ truyền thông, vài "chuyên gia" truyền thông nhận định Tân Hiệp Phát đã không biết làm truyền thông và bị phản đòn ngược khi sự việc bị làm rùm beng lên ảnh hưởng đến uy tín. Tôi không nghĩ như thế!
  Một người đi lên từ đống cặn bã xã hội, lão luyện luồn lách, kết thân và sử dụng được cả nguồn lực của quân đội (QK 7) như Trần Quí Thanh khi trở thành một trong các trọc phú hàng đầu Việt Nam đã biết sử dụng tài sản và các chiêu trò giật gân, đã cố gắng mua được bằng "Tiến sĩ Kinh tế" để lấp liếm xuất thân bần cùng của mình thì không phải là người không biết làm truyền thông. Huống chi còn có ái nữ Trần Uyên Phương được gửi đi đào tạo quản lý tận Harvard để về làm Phó Tổng thì không bao giờ là công ty không biết làm truyền thông.


"Gia tộc Siêu đẳng" của Trần Quí Thanh
  Theo nhận định của tôi, Tân Hiệp Phát cố tình làm rùm beng lên vụ bắt người khiếu nại